Lời cảnh tỉnh từ Bảo Tàng Nagasaki Nhật Bản Trong Thời Hiện Đại

0
49

Vào những ngày cuối cùng của Chiến tranh thế giới thứ hai, Không quân Mỹ đã liên tiếp ném hai quả bom nguyên tử xuống các thành phố Hiroshima (ngày 6/8) và Nagasaki (ngày 9/8), làm tổng cộng hơn 214.000 người thiệt mạng, trong đó phần lớn là dân thường.

77 năm đã trôi qua, nhưng hậu quả khủng khiếp của hai quả bom nguyên tử này vẫn còn hiệu hữu.

Bảo tàng Bom nguyên tử Nagasaki nằm trên một quả đồi nhỏ ở phía Bắc thành phố Nagasaki (Nhật Bản). Đây là nơi lưu giữ những bằng chứng và tài liệu về hậu quả khủng khiếp của quả bom nguyên tử “Fat Man” mà quân đội Mỹ đã ném xuống thành phố này tháng 8/1945.

Những gì được lưu giữ trở thành một lời cảnh tỉnh với thế giới, đồng thời nhắc nhở cộng đồng quốc tế phải luôn đề cao cảnh giác trước nguy cơ xảy ra một cuộc chiến hạt nhân.

Với đương lượng nổ tương đương 15.000 tấn TNT, quả bom uranium mang biệt danh “Little Boy” ném xuống Hiroshima đã san bằng và thiêu rụi khoảng 70% tòa nhà ở thành phố này và cướp đi sinh mạng của khoảng 140.000 người (tính tới cuối năm 1945).

Ba ngày sau, Mỹ tiếp tục ném quả bom plutonium “Fat Man” xuống Nagasaki. Với nhiệt độ ở khu vực trung tâm lên tới 4.000 độ C, “Fat Man” đã san bằng và thiêu rụi diện tích rộng 6,7 km2, khiến khoảng 74.000 người chết (tính tới cuối năm 1945).

Chia sẻ về những ký ức đau buồn đó, bà Sakue Shimohira, một trong những người còn sống sót sau thảm họa bom nguyên tử ở Nagasaki, hồi tưởng: “Cuộc chiến ở Thái Bình Dương nổ ra vào tháng 12/1941, khi tôi mới 6 tuổi, và kết thúc khi tôi lên 10….

Vào ngày 9/8/1945 không thể nào quên đó, còi báo động của cuộc không kích bắt đầu vang lên từ sáng sớm, và lũ trẻ chúng tôi vội vã chạy đến cái hầm thông thường của mình, cách tâm chấn của vụ nổ khoảng 800m”.

“Fat Man” phát nổ, bà Shimohira đã thực sự bị sốc khi nhìn thấy hầm trú bom đầy người với cơ thể bị cháy đen; người bị rách da thịt và đầy máu; có người nhãn cầu bị bung ra khỏi hốc mắt; người bị bỏng với cơ thể sưng tấy. Mọi người ở khắp mọi nơi đều kêu than: “Hãy cho tôi một ít nước, hãy giúp tôi!”.

Khi được cứu khỏi căn hầm, bà Shimohira lại một lần nữa bị sốc khi chứng kiến không có một ngôi nhà nào đứng vững sau trận bom, thay vào đó là một núi xác chết cháy đen và những đống đổ nát.

Nhờ sự giúp đỡ của người quen, cô bé Shimohira khi đó đã chuyển về sống ở vùng nông thôn. Bà nhớ lại: “Đó là một sự tồn tại mà không có điện hay thức ăn. Tất cả những gì còn lại là những bộ xương trắng. Có thể nhìn thấy những tia sáng lân tinh yếu ớt vào buổi tối phát ra từ xương của người chết.

Những người cố gắng sống sót đã không thể sống hay chết đi theo một cách nhân đạo khi buộc phải chống chọi với một căn bệnh hoàn toàn không được biết đến”. Em gái bà, bị nghèo đói và bệnh tật hành hạ, cuối cùng đã chọn kết liễu đời mình bằng cách nhảy vào gầm tàu hỏa.

Kết quả nghiên cứu cho thấy 5 – 6 năm sau khi Mỹ ném bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagasaki, tỷ lệ mắc bệnh bạch cầu trong những người sống sót tăng đáng kể. Sau khoảng một thập niên, những người sống sót bắt đầu bị ung thư tuyến giáp, ung thư vú và các bệnh ung thư khác với tỷ lệ cao hơn bình thường.

Những phụ nữ mang thai tiếp xúc với phóng xạ có tỷ lệ sảy thai cao hơn; con cái họ có nguy cơ bị thiểu năng trí tuệ, suy giảm khả năng tăng trưởng và mắc bệnh ung thư cao hơn so với những đứa trẻ khác. Đối với tất cả những người sống sót, các bệnh ung thư do tiếp xúc với bức xạ vẫn tiếp tục gia tăng trong suốt cuộc đời.

Bảo tàng Bom nguyên tử Nagasaki mang lại cho người xem những cảm nhận chân thực về sự tàn khốc của chiến tranh, sức tàn phá và hậu quả khủng khiếp mà quả bom “Fat Man” đã gây ra và những nỗi đau mà người dân thành phố này, trong đó có bà Sakue Shimohira, phải hứng chịu.

Dẫu những nhân chứng còn sót lại như bà Sakue Shimohira không còn nhiều, nhưng tại bảo tàng, những ký ức kinh hoàng về chiến tranh vẫn đang được lưu giữ, như lời nhắc nhở rằng hãy dừng ngay những cuộc chiến vô nghĩa và hãy chung tay loại bỏ vũ khí hạt nhân.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here