10 Chuyện Tâm Linh Có Thật Bạn Nhất Định Phải Tin P4

0
113

Thế giới tâm linh bao la, rộng lớn và có vô vàn các cõi giới khác nhau, chứ không phải chỉ là “cõi âm” như hầu hết chúng ta đang lầm tưởng. Thời mạt pháp, người ta mặc tình tạo ác mà không mảy may quan tâm đến nhân quả báo ứng. Đến khi quả khổ trổ ra rồi thì vô phương chống đỡ, thật đáng xót thương.

Tuệ Tâm tôi chép lại những câu chuyện có thật về thế giới tâm linh và những chuyện tâm linh có thật gần đây nhất trong bài viết này. Nguyện người hữu duyên đọc được hiểu rằng: Không phải chết là hết đâu! Sanh tử luân hồi vô cùng đáng sợ. Sểnh một niệm có thể sa vào thai lừa, bụng ngựa, hoặc lạc vào cõi quỷ nhiều đói khổ. Hoặc đọa nơi Địa Ngục chịu cực hình trong muôn kiếp không ngơi.

Thời mạt pháp, chư tôn Thần giám sát cực nghiêm. Trong vô hình, mọi việc thiện ác ta làm đều có ghi chép lại. Hết thảy việc ta làm đều có nhân có quả, gắng sống thiện lương để hưởng cuộc sống tốt lành. Thêm vào đó, nên phát tâm niệm danh hiệu Nam mô A Di Đà Phật, cầu vãng sinh Tây Phương Tịnh độ. Sống bình an hạnh phúc và chết được vãng sinh, vĩnh viễn thoát khỏi sanh tử luân hồi!

Chuyện tâm linh có thật:

Quỷ gọi cửa

Năm nay tôi 28 tuổi, mới lập gia đình tháng 5/2011. Thời gian này phải nói là tôi đang đắm chìm trong hạnh phúc. Một ngày cuối tháng 8, tôi về nhà thăm mẹ. Tình cờ nghe mẹ kể, không biết là người nào, hằng đêm cứ độ 22h05 phút là ở dưới lầu réo gọi tên tôi! Tôi nghe xong đâm sợ vỉ thấy chuyện quá kỳ lạ, nên cứ vặn hỏi mẹ:

– Có phải là mẹ nghe lầm hay bị ảo thính, ảo giác gì chăng?

Mẹ tôi khẳng định:

– Tuyệt đối không có chuyện nghe lầm. Hồi đầu mới nghe thì mẹ cho rằng vùng này có nhiều người tên Oanh, Nghĩ chắc là người ta kêu trùng hợp, nên mẹ không để tâm. Nhưng lâu dần thì mẹ phải để ý, vì thấy chuyện này cứ tái diễn, tính ra đã ba tháng nay rồi.

Bây giờ tôi nhớ lại, thầm phục tính gan dạ của mẹ, vì trong suốt thời gian đó, tối nào trước 22 giờ bà cũng lên sân thượng đứng nhìn xuống. Cẩn thận quan sát khắp chung quanh mong phát hiện ra kẻ giở trò chơi ác? Bà đứng đợi rất lâu mà chẳng thấy chi, nhưng khi bà vào nhà thì âm thanh nữ nhân kia lại vang lên réo gọi tên tôi. Bất đắc dĩ mẹ phải đem chuyện này kể lại cho tôi nghe.

Đúng giờ quỷ gọi

Lúc đó, tôi vừa lo vừa sợ. Cũng cho rằng có thể là do bọn gian manh nào đó làm, chứ làm gì có những chuyện tâm linh đáng sợ như thế được? Lòng đầy âu, lại sợ có việc không hay xảy đến cho mẹ, nên quyết định tối đó ngủ lại.

Tôi nhìn chăm chăm vào cái đồng hồ treo trên tường, âm thanh tích-tắc tích-tắc đều đều vang lên. Lòng tôi thấp thỏm không yên và bị kích động tột cùng. Để giảm bớt lo âu, tôi và mẹ vừa chờ đợi vừa trò chuyện.

Đúng 22h05 thì tai tôi nghe rõ ràng âm thanh của một nữ nhân đang réo gọi tên mình. Toàn thân tôi nổi gai ốc, mồ hôi tuôn đầm đìa. Lúc này không hẹn mà tôi và mẹ đồng buột miệng nói một câu:

– Nghe không hả?

Đúng vậy! Rốt cuộc tôi phải tin chuyện tâm linh đáng sợ là có thực! Té ra thế gian này thực có cái gọi là “Quỷ kêu cửa!”. Tôi vô cùng thắc mắc, khó hiểu, tâm tư sợ hãi, kinh hoảng vô cùng! Điều kỳ lạ là tôi thấy cái giọng réo gọi kia tôi lại có cảm giác rất quen thuộc, thân thiết. Đêm đó tôi hoàn toàn mất ngủ, nói đúng hơn là “không dám ngủ”.

Suốt đêm tôi cứ ngồi trên giường không dám chợp mắt. Việc đường đột tiếp xúc với thế giới tâm linh khiến tôi vô cùng lo lắng và hoảng loạn. Quá nửa đêm tôi có thiếp đi một chút và mơ thấy một nữ nhân gầy ốm, tóc ngắn, ôm một đống tiền to trước ngực. Tôi định tiến lại gần, thì cô liền ném cho tôi tia nhìn đầy thù hận… Cứ thế, tôi chịu đựng đến trời sáng. Tôi thực sự rất sợ, chẳng hiểu đây rốt cuộc là việc gì?

Gần như mù tịt về chuyện tâm linh nên khi trời sáng, tôi đi tìm thầy, nhờ xem thử. Họ không nhìn ra nguyên nhân, chỉ nói là “Dường như kẻ này đến đòi mạng”. Lại dặn tôi buổi tối không nên để mẹ đi ra ngoài, nếu không sẽ nguy hiểm. Ngoài ra thầy bảo tôi về dùng năm loại ngũ cốc ngăn nữ quỷ. Tôi làm y như thầy bày, nhưng không thấy công hiệu chi. Gần Tết Trung thu, thầy nói đến Trung thu nếu như không nghe kêu tên nữa thì là ổn.

Âm thanh lạ đó vẫn kêu réo tên tôi mỗi đêm, chẳng hiểu là chuyện gì? Chớp mắt đã mùng 9 tháng 8 âm lịch, còn vài ngày nữa là Tết Trung thu. Ruột tôi nóng như lửa, cứ sợ mẹ xảy ra chuyện không hay. Cha tôi mất sớm, chỉ có hai mẹ con nương nhau mà sống. Tôi xem mẫu thân như sinh mạng của mình. Không có bà, tôi làm sao mà đối mặt với tháng ngày còn lại?

Đúng 22h05 thì tai tôi nghe rõ ràng âm thanh của một nữ nhân đang réo gọi tên mình. Toàn thân tôi nổi gai ốc, mồ hôi tuôn đầm đìa. Lúc này không hẹn mà tôi và mẹ đồng buột miệng nói một câu:

– Nghe không hả?

Đúng vậy! Rốt cuộc tôi phải tin chuyện tâm linh đáng sợ là có thực! Té ra thế gian này thực có cái gọi là “Quỷ kêu cửa!”. Tôi vô cùng thắc mắc, khó hiểu, tâm tư sợ hãi, kinh hoảng vô cùng! Điều kỳ lạ là tôi thấy cái giọng réo gọi kia tôi lại có cảm giác rất quen thuộc, thân thiết. Đêm đó tôi hoàn toàn mất ngủ, nói đúng hơn là “không dám ngủ”.

Suốt đêm tôi cứ ngồi trên giường không dám chợp mắt. Việc đường đột tiếp xúc với thế giới tâm linh khiến tôi vô cùng lo lắng và hoảng loạn. Quá nửa đêm tôi có thiếp đi một chút và mơ thấy một nữ nhân gầy ốm, tóc ngắn, ôm một đống tiền to trước ngực. Tôi định tiến lại gần, thì cô liền ném cho tôi tia nhìn đầy thù hận… Cứ thế, tôi chịu đựng đến trời sáng. Tôi thực sự rất sợ, chẳng hiểu đây rốt cuộc là việc gì?

Gần như mù tịt về chuyện tâm linh nên khi trời sáng, tôi đi tìm thầy, nhờ xem thử. Họ không nhìn ra nguyên nhân, chỉ nói là “Dường như kẻ này đến đòi mạng”. Lại dặn tôi buổi tối không nên để mẹ đi ra ngoài, nếu không sẽ nguy hiểm. Ngoài ra thầy bảo tôi về dùng năm loại ngũ cốc ngăn nữ quỷ. Tôi làm y như thầy bày, nhưng không thấy công hiệu chi. Gần Tết Trung thu, thầy nói đến Trung thu nếu như không nghe kêu tên nữa thì là ổn.

Âm thanh lạ đó vẫn kêu réo tên tôi mỗi đêm, chẳng hiểu là chuyện gì? Chớp mắt đã mùng 9 tháng 8 âm lịch, còn vài ngày nữa là Tết Trung thu. Ruột tôi nóng như lửa, cứ sợ mẹ xảy ra chuyện không hay. Cha tôi mất sớm, chỉ có hai mẹ con nương nhau mà sống. Tôi xem mẫu thân như sinh mạng của mình. Không có bà, tôi làm sao mà đối mặt với tháng ngày còn lại?

Sáng đó, tôi liên tục gọi điện hỏi thăm xem có vị thầy tâm linh nào đoán chuyện giỏi chăng. Tôi rất muốn nữ quỷ này bỏ đi, hình như cô ta đối với tôi có mối cừu hận nào đó. Bạn bè nhiệt tình mách bảo, cho địa chỉ các thầy chuyên gỡ rối. Lúc này tôi rất hoang mang, thường tự vấn: “Không hiểu mình đã làm điều chi có lỗi?”

Trong lúc rối ren, tôi bỗng sực nhớ, mấy năm trước mình từng ghé một nữ sĩ có tài giải đoán rất hay. Thế là tôi quyết định đến nhà cô này. Sau khi liên lạc qua điện thoại, cô hẹn tôi sau 11 giờ trưa hẵng đi. Qua 11 giờ, tôi đúng hẹn tìm đến thì mới rõ cô này theo đạo Phật.

Trong nhà thông thoáng, sạch sẽ, có thờ một tôn tượng nhìn rất quen, nhưng tôi không nhận ra là ai. Sau khi tôi trình bày chuyện mình. Cô ấy (xin tạm gọi cô Lan) đã kể ra một giai thoại thề nguyền ngàn năm. Giải mối nghi vấn về thế giới tâm linh cho tôi. Khi đó câu đầu tiên tôi hỏi là:

– Mẹ tôi có bị nguy hiểm gì không?

Cô Lan đáp:

– Không hề chi!

Lúc này tôi mới yên lòng, thở phào nhẹ nhõm. Sau đó cô Lan định tâm một lúc rồi kể ra câu chuyện tiền kiếp của tôi. Xin tóm tắt sơ lược như sau:

“Đời thứ nhất, khoảng hơn 2000 năm trước, chúng tôi vốn là vợ chồng. Người (gọi tên tôi hằng đêm hiện thời) lúc đó mang thân nam, làm Tể tướng. Tôi mang thân nữ, là thê thiếp. Nhưng tôi lại giết chết phu quân, tạo thành nghiệt duyên oan trái đời thứ nhất. Đời thứ hai sau đó khoảng 300 năm, người kia là chủ, tôi là tớ. Tôi lại nghe lời kẻ gian xúi giục, giết chết ông chủ. Cho tới đời hiện tại này thì y là quỷ, tìm đến đòi mạng tôi”.

Cô Lan hỏi tôi:

– Oán kết tâm linh sâu nặng này, cô có muốn hóa giải không?

Tôi vội gật đầu. Vâng lời cô, trong tâm tôi không khởi tạp niệm, chỉ nghĩ một điều: Nhất định sẽ thực hiện, làm tốt mọi yêu cầu. Cô kêu tôi quỳ trước tượng Bồ tát. Tôi quỳ mà tự nhiên nước mắt cứ tuôn ra, chẳng hiểu vì sao như vậy?

Cô cho tôi ba ngày, bắt tôi mỗi ngày phải niệm ba ngàn câu Nam mô A Di Đà Phật. Tụng thêm ngày hai bộ kinh sám hối. Lại đưa tôi một quyển kinh “Quan Thế Âm Bồ tát Phổ Môn Phẩm” và “kinh Kim Cang”. Cô vì tôi tụng chú, mặc dù tôi nghe không hiểu. Nhưng lúc niệm hồng danh Nam mô A Di Đà Phật thì lệ tôi rơi đầm đìa. Sau đó, cô Lan bảo:

– Yên tâm đi! Tối nay hắn sẽ không đến nữa đâu.

Tôi lúc đó trong lòng bán tín bán nghi. Tuy thành tâm, nhưng lần đầu va chạm vào thế giới tâm linh, nên lòng đầy thắc mắc. Tôi rời nhà cô Lan quay về thì đã xế chiều, tôi và các thân hữu vừa ăn cơm vừa bàn về việc này. Cô bạn đồng đi phát biểu:

– Chẳng biết có hiệu quả gì chăng, nhưng dù sao tao cũng không tin mấy câu chuyện tâm linh này!

Bất kể bạn tôi phê bình, ngăn chê thế nào, tôi vẫn giữ vững lập trường: “Đã hứa thì phải làm!”. Ăn chiều xong tôi đến chỗ mẹ, kể hết mọi việc vừa rồi. Mẹ cũng nghi ngờ thắc mắc đầy, cho rằng câu chuyện tâm linh đáng sợ này là ngoài sức tưởng. Bà nói mình sống hơn nửa đời, đây là lần đầu tiên gặp việc lạ như thế này.

Ai cũng không tin, ngay cả bản thân tôi cũng còn hoài nghi, nhưng tôi vẫn phải làm. Vì mẹ, tôi buộc phải làm! Từ giã mẹ, tôi về với mái ấm của mình. Ông xã rất lo cho tôi nhưng hoàn toàn chẳng tin được những việc kỳ cục như thế.

Tối đó mình tôi ở nhà, nhớ đến những câu chuyện tiền kiếp rồi bật khóc. Tôi buồn bã vạn phần, thầm nghĩ: “Sao mình có thể tạo tội lớn như thế chứ? Được mang thân người là rất khó, rất quý. Vậy mà tôi nhẫn tâm giết họ tới hai lần, ra tay sao quá ác?”. Thế là tôi lại khóc, thầm tự hỏi vì sao y không sớm điểm hóa cảnh tỉnh tôi?

Tôi cảm thấy hết sức thống khổ, bèn mở cuốn kinh sám hối ra tụng. Sau đó tôi đến ở nhà mẹ ba ngày. Trên đường đi miệng tồi không ngừng niệm Phật! Ở chỗ mẹ tôi lo tụng kinh sám hối. Dù tâm tư căng thẳng, nhưng lúc ngồi trên giường tôi liên tục niệm Phật.

Ngó lên nhìn đồng hồ thấy đã hơn 22h30. Hôm nay đúng là không còn nghe tiếng réo gọi tên tôi nữa. Quá nửa khuya tôi ngủ thiếp đi. Trong mộng thấy cô gái kia nắm tay tôi vui mừng hớn hở, ánh mắt nhìn như muốn nói: “Làm rất tốt!”.

Trải qua một đêm bình an. Buổi sáng thức dậy, tâm tư tạm ổn, nhưng vẫn còn chút lo lắng. Đến tối, thấy mẹ lăng xăng làm việc lòng tôi cảm giác rất hoảng loạn và buồn. Tôi chỉ muốn yên tĩnh, nên bảo mẹ hãy ngừng tay làm việc để cùng niệm Phật với tôi. Lúc này tôi phát hiện: Gió thổi từng cơn, rất lạnh. Lạnh đến tôi nổi ốc, đổ mồ hôi khắp người, tôi hỏi:

– Mẹ có mở cửa sổ ra không vậy? Bà đáp:

– Không có!

ay tôi lạnh cóng, tôi cảm giác như khí âm đang ùa tới phủ khắp, y đã đến bên cạnh tôi. Hình như y không tín nhiệm tôi. Tôi bảo vong linh hãy yên tâm và trân trọng hứa: Nhất định sẽ niệm Phật, để cầu cho y được thoát ly khổ hải, xin y hãy tin tôi. Tôi vừa niệm Phật vừa khóc, niệm mãi cho đến khi tâm trở nên bình an vui vẻ, có thể mỉm cười. Lúc này tay tôi dần dần ấm áp trở lại.

Buổi sáng thứ ba, tôi quyết định phải ráng niệm Phật và sám hối thật nhiều. Buổi sáng tôi tụng mười biến, chiều hai biến, tối hai biến. Suốt ba ngày này tôi luôn giữ liên lạc cùng cô Lan.

Khi tôi đến gặp cô Lan, cô tặng tôi cuốn “Báo ứng hiện đời” của cư sĩ Quả Khanh. Tôi đọc thấy trong đây có rất nhiều câu chuyện nhân quả và nhiều cảnh giới lạ kỳ trong thế giới tâm linh. Tôi nghĩ “Mình nên tụng kinh Địa Tạng hồi hướng cho những người đã từng bị mình sát hại, gây tổn thương“. Thế là tối đó tôi tụng năm biến kinh.

Có một việc tôi quên kề là vào buổi chiều ngày thứ hai, đã phát sinh một việc lạ lùng. Khi đó tôi nảy ý rất thèm nghe nhạc niệm Nam mô A Di Đà Phật, liền lên mạng tìm. Tôi ngồi trước máy vi tính yên lặng lắng nghe rồi bật khóc, cảm thấy mình là một kẻ tội lỗi.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here